Thứ bảy, ngày 23 tháng 6 năm 2018
Số 1 (50)

Bàn về chiến lược an ninh quốc gia mới của Mỹ

Số 4 (99)

Bàn về chiến lược cường quốc biển của Trung Quốc sau Đại hội XVIII

On China’s strategy towards becoming a sea power after the 18th Congress

Trong lịch sử thế giới, hầu hết các cường quốc khi trỗi dậy đều vươn ra biển, khiến việc xây dựng sức mạnh trên biển đã trở thành quy luật phát triển của các cường quốc. Dường như không nằm ngoài quy luật đó, Đại hội XVIII của Đảng Cộng sản Trung Quốc tháng 3/2013 đã đề ra chiến lược xây dựng cường quốc hải dương, chính thức đưa vấn đề phát triển hải dương trở thành chiến lược quốc gia, nhấn mạnh việc xây dựng cường quốc biển là sự lựa chọn tất yếu để bảo vệ lợi ích quốc gia và thực hiện phục hưng dân tộc Trung Hoa. Phương hướng phát triển này được định vị bằng khái niệm “chiến lược hải dương xanh” mang hàm ý rằng lợi ích quốc gia của Trung Quốc đã mở rộng ra biển, và trở thành cường quốc biển là một bước trên con đường đạt tới địa vị cường quốc thế giới của Trung Quốc. Việc phát triển sức mạnh biển của Trung Quốc trở nên đặc biệt đáng chú ý hơn trong bối cảnh hiện nay, khi Trung Quốc liên tục có những động thái hung hăng, xâm phạm chủ quyền và lợi ích của các nước khác nhằm hiện thực hóa ý đồ độc chiếm biển Đông.

Bài viết này tập trung phân tích những động cơ, mục tiêu và nội dung của chiến lược trở thành cường quốc biển của Trung Quốc được đề ra tại Đại hội XVIII trên cơ sở tham khảo tính quy luật trong việc phát triển sức mạnh trên biển của các cường quốc trong lịch sử và so sánh để tìm ra những nét chung và những nét đặc thù trong nhận thức, tư duy và biện pháp phát triển trên biển của Trung Quốc so với phương Tây. Bài viết cũng sẽ đánh giá hiện trạng và triển vọng phát triển sức mạnh trên biển của Trung Quốc, từ đó phân tích các tác động có thể có đối với hòa bình, ổn định của khu vực nói chung và đối với Việt Nam nói riêng.

Số 2 (97)

Bàn về khả năng Ấn Độ thích ứng với “trục xoay” của Mỹ

INDIA ON US PIVOT STRATEGY

Ấn Độ là một trong những nước lớn trên thế giới với hơn 1,1 tỷ dân và cũng là một trong hai nước nước lớn mới nổi ở châu Á. Với vị trí địa chiến lược và vị thế của mình, Ấn Độ cũng có tham vọng khu vực và toàn cầu, mà trực tiếp là Ấn Độ Dương. Tuy không phải là quốc gia thuộc khu vực châu Á - Thái Bình Dương, nhưng Ấn Độ từ lâu đã có chiến lược đối với khu vực này và gần đây đang có những chuyển biến đáng kể dưới tác động từ chiến lược tăng cường trở lại châu Á - Thái Bình Dương (CA-TBD) hay còn gọi là “xoay trục” của Mỹ. Sự phản ứng của Ấn Độ đối với chính sách “xoay trục” về CA-TBD của Mỹ xuất phát từ quan hệ lợi ích cốt lõi của Ấn Độ và Ấn Độ hy vọng có thể tạo ra thế đối trọng đối với Trung Quốc trong khi vẫn coi trọng quan hệ với Trung Quốc và Nga. Trước đó, Ấn Độ đã ủng hộ chương trình phòng thủ tên lửa quốc gia và “cuộc chiến chống khủng bố” của Mỹ. Bài viết này bàn về khả năng Ấn Độ thích ứng với chính sách “xoay trục” của Mỹ.

Số 4 (71)

Bàn về quá trình dân chủ hóa đời sống quốc tế

On Democratizing International Life.

* Kể từ một thập kỷ nay, dân chủ hóa đang trở thành một đòi hỏi bức bách trong đời sống quốc tế hiện đại. Dân chủ hóa sẽ vừa là phương tiện và mục đích của một quá trình lâu dài nhằm thay thế phương thức đối đầu loại bỏ nhau bằng cách tiếp cận cùng thắng (win-win approach) trong quan hệ quốc tế (QHQT) và dần dần xây dựng những khuôn khổ và luật chơi cần thiết nhằm loại bỏ chính trị cường quyền để mọi nước đều bình đẳng và tham gia có trách nhiệm vào việc giải quyết các vấn đề toàn cầu ngày càng nhiều về số lượng và phức tạp về tính chất. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi cố gắng trả lời một phần các câu hỏi: thế nào là dân chủ hóa đời sống quốc tế, “dân chủ hóa” đời sống quốc tế đang ở vào thực trạng nào và giải pháp để nâng cao dân chủ và khắc phục tình trạng “mất dân chủ” trong đời sống quốc tế là gì?

 
Số 2 (89)

Bàn về quan hệ giữa Cam-pu-chia và Mỹ

On Cambodia - United States Relations

Mỹ bắt đầu thiết lập quan hệ ngoại giao với Cam-pu-chia vào năm 1950 khi Cam-pu-chia trở thành một quốc gia liên kết trong khối Liên hiệp Pháp. Quan hệ Mỹ - Cam-pu-chia trải qua nhiều thay đổi và trở nên xấu đi từ những năm 1960 với việc Mỹ can thiệp vào miền Nam Việt Nam và Cam-pu-chia cắt đứt quan hệ ngoại giao với Mỹ vào tháng 5/1965. Quan hệ ngoại giao song phương được nối lại vào tháng 7/1969, bị gián đoạn sau khi Khơme Đỏ giành chính quyền vào tháng 4/1975 và tiếp tục được nối lại năm 1991.
Bài viết này sơ lược về tác động của các yếu tố trong nước và quốc tế ảnh hưởng đến quan hệ giữa Mỹ và Cam-pu-chia giai đoạn từ năm 1991, tức là từ sau khi có một thỏa thuận quốc tế về việc chấm dứt cuộc xung đột kéo dài hơn một thập kỷ ở nước này. Quan hệ song phương giữa Mỹ và Cam-pu-chia bao gồm nhiều lĩnh vực như chính trị - ngoại giao, quốc phòng - an ninh và nhân đạo - viện trợ phát triển. Do vậy, bài viết cũng nêu và phân tích tiến trình phát triển mối quan hệ song phương này trên các khía cạnh khác nhau trong thời gian qua.

Những bài viết được quan tâm nhất

Giỏ hàng

Giỏ hàng hiện đang trống.
Xem giỏ hàng

Đăng nhập

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday55
mod_vvisit_counterYesterday131
mod_vvisit_counterThis week634
mod_vvisit_counterLast week668
mod_vvisit_counterThis month2227
mod_vvisit_counterLast month3794
mod_vvisit_counterAll days13874

Học viện Ngoại giao

Địa chỉ: 69 Chùa Láng – Đống Đa – Hà Nội
Điện thoại: 0438344540, máy lẻ 7106
Email: tapchi_ncqt@mofa.gov.vn, Web: www.isr.vn
©Copyright 2011-2018 Tạp chí Nghiên cứu Quốc tế | Xây dựng trên nền tảng Hệ quản trị mã nguồn mở Joomla